Hãy nhập câu hỏi của bạn vào đây, nếu là tài khoản VIP, bạn sẽ được ưu tiên trả lời.
1.Tác giả là Cao Duy Sơn
2.PTBD:Tự sự kết hợp miêu tả và biểu cảm
3.Vì Ò Khìn nghe được câu chuyện mắc sai lầm của Dế Vần trong khóa khứ , nên Ò Khìn đã rút ra bài học cho mình . Nếu mà Ò Khìn bắt chích bông con thì sẽ khiến cho chích bông mẹ cảm thấy như đã mất đi 1 thứ quý báu gì đó , như câu chuyện của Pa Dế Vần.
4.Truyện muốn nhắn gửi đến người đọc là hãy luôn yêu thương và đừng làm hại đến các con động vật .
5.
Tham khảo:
Chim non tung cánh bay về trời và cất tiếng hót líu lo như cảm ơn bố con cậu bé. Ò Khìn ngước nhìn theo, khóe miệng xinh xinh của cậu bé mỉm cười và chúc chim non sớm tìm thấy gia đình của nó. Dế Vần cũng nở nụ cười hiền nhìn theo cánh chim non đang khuất dần sau những đám mây xốp, có lẽ anh đã cảm thấy thoải mái hơn và không còn dằn vặt về chuyện trong quá khứ nữa.
Bạn tham khảo nha Cáo cứ nhìn theo bóng dáng của hoàng tử bé và phi thuyền của cậu dần biến mất trên thế gian. Cáo ngậm ngùi, chùi đi giọt nước mắt đã rưng rưng. Cáo ngước mãi lên theo hình bóng phi thuyền ấy cho đến khi mất hẳn. Cáo buồn và cáo vẫn nở một nụ cười gượng gạo. Cáo thầm cảm ơn cuộc đời đã đem cho mình một người bạn tuyệt vời như hoàng tử bé, dù là ngắn ngủi. Cho đến khi không còn nhìn thấy bóng dáng phi thuyền nữa, cáo thầm nói "Hãy luôn cảm hóa bông hồng tuyệt đẹp của đời cậu nhé, hoàng tử bé!".
Viết đoạn văn trình bày cảm nhận của em về vẽ đẹp của người lao động sau khi học xong bài"Vượt Thác"
Võ Quảng là nhà văn nổi tiếng, đặc sắc của nền văn học Việt Nam. Ông đã để lại cho chúng ta một kho tàng văn học đồ sộ nhưng đọng lại trong tôi ấn tượng nhất có lẽ là bài "Vượt thác". Trong tác phẩm, nhà văn đã thành công khi xây dựng hình tượng nhân vật Dượng Hương Thư. Ngay từ dòng đầu của tác phẩm, chúng ta đã bắt gặp một anh chàng cao to, vạm vỡ với tinh thần dũng cảm, khí phách kiên cường. Điều này lại càng thêm nổi bật khi tác giả đặt anh trong một hoàn cảnh đặc biệt. Đó là ở khúc ngã ba sông, khi con thuyền vượt thác. Bằng biện pháp so sánh "nhanh như căt", "bắp tay... như đang...", Võ Quảng đã đưa người đọc đến những thước phim vô cùng độc đáo. Tại bộ phim ấy, chúng ta được xem, được chiêm ngưỡng những vẻ đẹp hùng vĩ, dữ dội của thiên nhiên, vừa được ngắm nhìn hành động vượt thác của Dượng Hương Thư. Từ đó, bạn đọc thấy rằng dù thiên nhiên có hung bạo, rộng lớn đến đâu, có to lớn đến thế nào, thì con người vẫn làm chủ được thiên nhiên, đất nước. Thật cảm ơn nhà văn đã đưa người đọc đến những áng văn tuyệt diệu này.