Hãy nhập câu hỏi của bạn vào đây, nếu là tài khoản VIP, bạn sẽ được ưu tiên trả lời.
NDC: Cho thấy cảnh thiên nhiên của đèo Ngang và cuộc sống, con người nơi đây.
Gạch chân dưới câu rút gọn được sử dụng trong đoạn thơ dưới đây?
Bước tới Đèo Ngang, bóng xế tà,
Cỏ cây chen đá, lá chen hoa.
Lom khom dưới núi, tiều vài chú,
Lác đác bên sông, chợ mấy nhà.
Nhớ nước đau lòng, con quốc quốc,
Thương nhà mỏi miệng, cái gia gia.
Dừng chân đứng lại, trời, non, nước,
Một mảnh tình riêng, ta với ta.
a.trích trong văn bản qua đèo ngang. bà huyện thanh quan
b. thể thơ thất ngôn bát cú. thơ gồm 8 câu, mỗi câu 7 chữ
c.miêu tả về sự vắng vẻ, cô đơn của bà Huyện Thanh Quan khi đến đèo Ngang trước khung cảnh cây cối rậm rạp, con người nơi đây ít ỏi
d.điệp ngữ "chen". kiểu cách quãng
e. cụm từ ta với ta biểu hiện nỗi cô đơn sâu sắc của nhà thơ. “Một mảnh tình riêng” giữa cảnh trời cao đất rộng, trước thiên nhiên hoang sơ, vắng vẻ. “Ta” ở đây chỉ cùng một người, chỉ chủ thể trữ tình hay chính là tác giả.
f tớ ko biết
Câu 1 Bài thơ trên được trích từ bài " QUA ĐÈO NGANG " tác giả Bà Huyện Thanh Quan tenn thật là Nguyễn Thị Hinh
Câu 2 Được viết theo thể thất ngôn bát cú đường luật. Dấu hiệu bài thơ có tám câu mỗi câu có bảy chữ.
Câu 3 Các từ lom khom , lác đác thuộc từ loại tính từ
Câu 4 Nội dung tự viết. được ggoiwj lên thông qua những chi tiết
Bước tới Đèo Ngang, bóng xế tà
Cỏ cây chen đá, lá chen hoa
Lom khom dưới núi, tiều vài chú
Lác đác bên sông, chợ mấy nhà
Câu 5 Nghệ thuật điệp ngữ => làm nổi bật sự hoang vắng của nơi này
Câu 6 tự viết nhé
k cho mik đi
a, - là từ láy
-td: tăng hiệu quả cho diễn đạt
giúp ng đọc hình dung dc khung cảnh hoang sơ, vắng vẻ của Đèo Ngang
Em tham khảo:
Bốn câu thơ đầu bài thơ Qua đèo Ngang là bức tranh thiên nhiên và cuộc sống con người mang đậm nét hoang sơ, gợi cảm giác buồn vắng lắng. Nhà thơ bước tới nơi đây khi cảnh đã bước sang xế chiều, bóng tối dần xâm lấn không gian, thời điểm cuối ngày ấy gợi lên một nỗi buồn man mác, mông lung. Đặc biệt giữa không gian rộng lớn của đèo Ngang, khiến cho thi nhân càng cảm nhận rõ hơn một nỗi cô đơn giữa chốn xa lạ. Bức tranh thiên nhiên chiều tà ấy được điểm tô bởi “cỏ cây chen đá, lá chen hoa”. Cỏ cây cùng hoa lá vươn lên tìm lấy sự sống cho mình. Động từ ‘chen” như diễn tả sự chen chúc, không hàng lối, gợi ra bức tranh thiên nhiên um tùm, hoang vu, gợi buồn nơi núi rừng. Và trong bức tranh thiên nhiên ấy, thấp thoáng bóng dáng con người trong công việc lao động bình dị thường ngày. Thế nhưng, sự xuất hiện của con người khiến tác giả cảm nhận sự hiu quanh như lớn dần thêm. Bởi số lượng ít ỏi “tiều vài chú” và “lác đác bên sông, chợ mấy nhà” càng làm tăng thêm sự vắng vẻ của đèo Ngang. Vì bóng người thưa thớt dưới núi và những ngôi nhà thấp thoáng trong chợ nhỏ, nên sự sống ở đấy nhưng sao buồn tẻ, nhạt nhòa. Nhà thơ dường như đang tìm kiếm hơi ấm của con người trong bức tranh sinh hoạt nơi đây nhưng sự sống đó lại làm cảnh vật thêm đìu hiu, cô quạnh. Qua bức tranh thiên nhiên ấy, ta thấy được một tâm hồn đa cảm, chất chứa những nỗi niềm, tâm sự của thi nhân trước non sông, đất nước.
Quan hệ từ: Vì ... nên (In đậm nghiêng)
Câu 1: Đoạn thơ trên được trích từ bài thơ: " Qua đèo Ngang "
Câu 2: Tác giả là Bà Huyện Thanh Quan
Câu 3: Thể thơ Thất ngôn bát cú Đường luật
Câu 4: Từ láy
Câu 5 : ( Bạn tham khảo nhé! )
=> Cho thấy cảnh thiên nhiên của đèo Ngang và cuộc sống, con người nơi đây.