Hãy nhập câu hỏi của bạn vào đây, nếu là tài khoản VIP, bạn sẽ được ưu tiên trả lời.
Tham khảo!
Thánh Gióng là thiên anh hùng ca thần thoại đẹp đẽ, hào hùng, ca ngợi tình yêu nước, bất khuất chiến đấu chống giặc ngoại xâm vì độc lập, tự do của dân tộc Việt Nam thời cổ đại.
truyện kể ngôi thứ 2
yếu tố hoang đường kì ảo là;vươn vai ..........cao hơn tượng
tick mik nhá
Từ láy: lẫm liệt, hoảng hốt
Lẫm liệt: Có vẻ trang nghiêm, oai vệ, khiến phải kinh sợ.
Câu 1 : Tóm tắt : Thánh Gióng đi đánh giặc và quay lại về trời.
Câu 2 : PTBĐ chính : tự sự.
Câu 3 : Cụm danh từ : một tráng sĩ.
Câu 4 : Ý nghĩa : Đánh thắng giặc xong, Gióng không trở lại nhận phần thưởng, không hề đòi hỏi công danh, nhân dân tôn trọng, yêu thương, lập đền thờ.
`=>` Mặc dù Gióng đã trở về với trời những vẫn sống mãi cùng với đất nước, cây cỏ, với dân tộc Việt.
câu 1: đoạn văn trên trích từ tác phẩm thánh gióng, tác phẩm trên thuộc chuyện truyện truyền thuyết
câu 2: phương thức biểu đạt chính là tự sự
câu 3: một tráng sĩ
câu 4: ko phải của mình mình ko đc giữ
1 : - thánh gióng oai hùng xuất trận đảo ngược thế nước đánh tan giặc ân , không may roi sắt gẫy đành nhổ bụi tre bên đường để tiếp tục trận chiến.
2 : - PTBĐ chính là : tự sự
3 : - những CDT là : một tráng sĩ
4 : người dân việt nam có dòng máu đang chảy là của việt nam tính khí ngoan cường không chịu khuất phục trước giặc , sẵn sàng hi sinh , đổ xương đổ máu cho nước nhà và biểu tường ở đây là thánh gióng
1:giặc đến chân núi,sứ giả đến,cậu mặc giáp sắt xong đón đầu giặc đánh tan tác (một câu hơi khó tóm tắt lại)
2:tự sự
3:không tìm thấy
4:ý nghĩ:khi đánh giặc xong gióng không cần quoay lại nhận lộc của vua ban khi đánh thắng giặc cho thấy gióng là một người không màng danh lợi
1,trong đoạn văn tren em là nhân vật chính vì em chưa đọc đoạn văn đó
2ko bt vì chưa đọc
1 NVC là Thánh Gióng vì trong truyện có đề cập đến vươn vai 1 cái là lớn lên là đặc điểm của Gióng
2 Câu văn kể về hình ảnh đẹp của 1 cậu bé chuẩn bị ra đi cứu nước.
ko biết đúng ko hihi
Gióng vươn vai , bỗng biến thành tráng sĩ , oai phông cưỡi ngựa đi đánh trận . Tráng sĩ đi đến đâu , giặc chết đến đấy, khi giặc chạy hết , chàng cưỡi ngựa về trời. vua nhớ công ơn ,phong là PHÙ ĐỔNG THIÊN VƯƠNG và lập đền thờ ngay ở quê nhà