Viết 1 đoạn văn về quê hương em
Hãy nhập câu hỏi của bạn vào đây, nếu là tài khoản VIP, bạn sẽ được ưu tiên trả lời.
vườn không nhà trống non sông nước biếc
ccày sâu cuốc bẫm đi đến đâu về đến chốn
-
“Ta về ta tắm ao ta, Dù trong dù đục ao nhà vẫn hơn.”
- Giải thích: Thành ngữ này nói lên tình yêu và niềm tự hào về quê hương của mỗi người. Dù cho quê hương có khó khăn, không bằng người ta nhưng với mỗi người con xa xứ, quê hương vẫn là nơi tốt nhất, đáng trân trọng nhất.
- Đặt câu: Anh ấy đã đi rất nhiều nơi trên thế giới nhưng vẫn thường nói “Ta về ta tắm ao ta”, bởi vì với anh, không đâu bằng quê hương.
-
“Bầu ơi thương lấy bí cùng, Tuy rằng khác giống nhưng chung một giàn.”
- Giải thích: Câu tục ngữ này nhấn mạnh tình đoàn kết, tình cảm gắn bó giữa những người dân cùng một quê hương, dù có thể họ khác biệt về nhiều mặt. Nó cũng gợi nhắc chúng ta về việc dù có đi đâu, làm gì thì cũng nên giữ gìn tình làng nghĩa xóm, tình đồng bào.
- Đặt câu: Trong làng tôi, mọi người luôn giúp đỡ nhau trong mọi hoàn cảnh, đúng như câu “Bầu ơi thương lấy bí cùng”, dù khác nhau nhưng vẫn là một cộng đồng.
Em mik nó đang cố vào trường THCS Marie Curie , mik chúc nó không thành công , há há .
Tôi là Mặt Trời, nguồn sáng và nhiệt lực của hệ mặt trời. Mỗi ngày của tôi bắt đầu khi tôi nhẹ nhàng mở mắt, rải những tia nắng đầu tiên qua không gian vô tận để đánh thức Trái Đất. Tôi chiếu sáng mọi ngóc ngách, mang theo hơi ấm đến từng khu rừng, đồng cỏ, và đại dương.
Khi tôi đi qua bầu trời, tôi nhìn thấy những đám mây mềm mại nhảy múa theo gió, những đàn chim ríu rít chào đón ánh sáng mới. Tôi sưởi ấm những bông hoa đang hé nụ, giúp chúng khoe sắc thắm và thu hút ong bướm đến giao phấn.
Tôi tiếp tục hành trình của mình, gửi năng lượng đến những cánh đồng lúa chín vàng, giúp bà con nông dân có một mùa màng bội thu. Tôi cũng không quên những tấm pin mặt trời, chúng hấp thụ năng lượng của tôi để biến đổi thành điện năng, cung cấp cho cuộc sống hiện đại.
Khi ngày dần tàn, tôi chuẩn bị cho màn hoàng hôn diệu kỳ. Tôi nhuộm trời trong màu cam, hồng, và tím, một bức tranh sống động để mọi người dừng lại và ngắm nhìn. Cuối cùng, tôi từ từ nhường chỗ cho bầu trời đêm, để Mặt Trăng và các vì sao có cơ hội tỏa sáng.
Mỗi ngày làm việc của tôi đều ý nghĩa, bởi tôi biết rằng, mình không chỉ mang lại ánh sáng, mà còn là nguồn sống cho muôn loài trên Trái Đất này.
Cho mih 1 tick nha
Hình ảnh dòng sông luôn xuất hiện trong tâm trí em đầu tiên mỗi khi nhắc tới quê hương. Đối với em dòng sông Lô chứa đựng cả một trời ký ức tuổi thơ với bao kỷ niệm đẹp đẽ.
Từ những ngày còn rất nhỏ thì em đã được theo bố mẹ ra sông đánh cá. Hồi ấy cuộc sống của gia đình em còn khó khăn lắm. Cả nhà sống trên một chiếc thuyền nhỏ. Chiếc thuyền chính là tất cả tài sản, là công cụ giúp gia đình em mưu sinh. Mỗi sáng sáng, bố mẹ em lại chạy thuyền ra ngoài sông bắt cá.
Em còn bé nên chỉ biết ngồi trên thuyền biết ngắm nhìn dòng sông bao la. Dòng sông Lô chảy qua quê em xanh lắm, mặt nước lúc nào cũng êm đềm, dịu dàng. Dòng sông chảy uốn mình quanh thành phố nhỏ, nếu đứng từ trên cao nhìn xuống, dòng sông như một dải lụa uốn lượn mềm mại.
Buổi sáng khi mặt trời mọc, ông mặt trời chiếu những tia nắng ban mai rực rỡ xuống mặt sông khiến nước sông trở nên lấp lánh, huyền ảo. Còn buổi chiều đến dòng sông hiện rõ lên một màu xanh ngọc bích, nhìn trong veo. Vào ban đêm, màn đêm nhuộm đen mặt nước. Nhiều lần bố mẹ cũng cho thuyền ra giữa lòng sông vào ban đêm. Giữa sông, chỉ có ánh đèn dầu lay lắt. Em ngồi học trên thuyền, thỉnh thoảng con thuyền lại chao đảo, một ký ức vô cùng đáng nhớ.
Giờ đây gia đình em khá giả hơn, có một căn nhà không quá to nhưng rất ấm áp trên đất liền, thế nhưng em vẫn nhớ về những ngày tháng khó khăn sống trên thuyền, gắn bó với dòng sông quê hương.
Tả Sông Lô Hay NhấtNếu có ai hỏi em, yêu thích nhất điều gì ở quê hương mình. Thì em sẽ không ngần ngại mà trả lời ngay, là dòng sông Lô.
Đó là một nhánh sông lớn, Sông Lô là phụ lưu cấp 1 ở tả ngạn sông Hồng, chảy từ Trung Quốc sang các tỉnh Hà Giang, Tuyên Quang, Phú Thọ và Vĩnh Phúc, Việt Nam. Suốt năm, lúc nào sông cũng đầy ăm ắp. Nước sông hơi đục, vì gánh chở biết bao phù sa, bồi đắp cho cánh đồng lúa ven bờ. Chỉ cần nhìn vào những bông lúa xanh mướt, đẫy đà là biết sông mẹ đã tận tân và hết lòng cho đất đai như thế nào.
Không chỉ thể, trong dòng sông ấy, còn là cả một thế giới cá, cua trù phú. Cứ thế, dòng sông nuôi dưỡng biết bao thế hệ người ở vùng làng quê nghèo. Em còn nhớ rõ những buổi chiều hè nóng nực, rủ thêm vài đứa bạn ra sông tắm mát. Chẳng có đứa trẻ nào ở đây lại không biết bơi cả, nên bố mẹ không phải lo lắng. Chúng em thỏa thuê ngụp lặn trong dòng nước mát rười rượi. Kéo theo cái túi nhỏ cố mò những con ốc mập để đem lên nướng ăn. Tắm xong, lại ngồi cạnh bờ sông hóng gió, đến khô cả tóc thì mới đi về.
Đến nay, em đã lớn khôn, không có nhiều thời gian để rong chơi với dòng sông yêu dấu. Nhưng trong lòng em, con sông ấy vẫn là nơi mà em yêu quý vô cùng.
Bạn tham khảo nhé
Bài làm
Cũng giống như bao người, quê hương em cũng thật giản dị nhưng thật đẹp đẽ biết bao. Quê hương em là một vùng quê yên bình. Có lẽ quê hương em đẹp nhất vào những buổi sáng bình minh nắng vàng rực rỡ. tiếng gà gáy như đánh thức dân làng chuẩn bị một ngày làm việc tràn đầy nhiệt huyết. Bình minh lên cũng là lúc vạn vật xung quanh bừng tỉnh giấc. Cây cối vươn mình rung rinh đón chào ánh nắng ngày mới. Trên những mặt lá xanh còn đọng lại những giọt sương sớm, long lanh lấp lánh dưới ánh nắng sáng. Hoa thơm khoe sắc thắm sau một buổi đêm ngủ giấc dài. Chim ca ríu rít gọi nhau cùng ca khúc hát đón chào bình minh ngày sớm. Con người cũng thức giấc sau một giấc ngủ dài nghỉ ngơi. Từ sân thượng nhìn xuống góc phố thấy rõ nhịp sống buổi sớm của mọi người. Đầu phố, những gánh hàng rong đang sắp xếp, chuẩn bị mở cửa chào đón khách. Mùi thơm từ hàng xôi bác Tám, hàng phở bác Kim thoang thoảng trong gió. Gần đó có một nhóm các cụ già đang tập thể dục. Người đi bộ, người tập dưỡng sinh,.. Mọi người nói cười vui vẻ. Ai cũng hạnh phúc đón chào ngày mới bắt đầu. Cứ như thế nhịp sống của mọi người bắt đầu. Vùng quê yên bình bỗng nhộn nhịp lạ thường vào mỗi sớm mai tỉnh giấc. Bình minh đẹp là thế, tràn đầy sức sống là thế nhưng khi hoàng hôn buông xuống cũng là lúc làng quê lại mang vẻ đẹp yên bình, dịu dàng như một nàng thiếu nữ. Đã vào tháng 12 - tháng của những làn gió mùa, vào những chiều mùa đông gió về lạnh giá như này, mặt trời dường như đi ngủ sớm, hoàng hôn buông dần xuống bao phủ làng quê yên bình. Từ trên cao, ông mặt trời từ từ lùi về ngôi nhà nhỏ ở phía cuối chân trời. Trong không gian nhá nhem tối đó thoang thoảng là làn khói trắng từ các gian bếp, là tiếng nói cười của đám trẻ nô đùa tạm biệt nhau để về quây quần bữa tối cùng bố mẹ. Cũng là màu đỏ như lúc bình minh. Nhưng tông đỏ của buổi hoàng hôn như trầm lặng và nặng nề hơn rất nhiều. Những cơn gió theo đó bỗng chốc thổi nhanh và mạnh hơn, quét từng cơn rét buốt. Trời về tối, nên càng thêm lạnh lẽo. Hàng tre đan thành bụi thành đàn, oằn mình chống lại gió rét. Trên bầu trời vắng tanh, bởi đàn chim đàn vội kéo nhau về tổ trước khi đêm đen sụp xuống. Tiếng dế, tiếng chim im phăng phắc. Cả không gian chỉ còn tiếng xào xạc của lá cây. Quê hương em luôn đẹp và thân thương đến thế, em tự nhủ với bản thân sẽ cố gắng học tập thật tốt để mai sau xây dựng quê hương đất nước ngày càng giàu đẹp và phát triển hơn nữa.
Đất đầy nắng, gió, ruộng lúa bạt ngàn - em ôm trọn tuổi thơ của mình. Mỗi sáng sớm em thức dậy cùng ông bà ra đồng với khung cảnh những chú chim đang hót. Những ngày thu hoạch, tiếng cười của người nông dân tràn ngập quê em cùng với những xe thóc chở về. Những món ăn dân dã từ bánh bèo đến bún hến - một hương vị thì thầm sự ấm áp và quen thuộc. Quê hương em được gợi lên với nguồn cảm hứng, điểm tựa vững chắc cho cuộc đời em. Bất cứ nơi nào em đi qua, luôn háo hức nói về quê hương một cách tự hào - vùng đất yên bình, tràn ngập tình yêu.