Anhhh Duc (Bốp)
Giới thiệu về bản thân
có 20 số
ủa mấy bn viết olm bth k dc hả mà cứ o.l.m vs o l m
10m
là sao
là sao
k/cách từ dây 1-2: 5m
k/cách từ dây 2-3: 5m
Vậy 3 dây đèn cách nhau: 5+5=10 (m)
2
Dạo này, cứ mỗi lần ra chơi hay lúc tan học, em lại thấy các bạn tụ tập lại một góc, đứa thì cầm điện thoại bấm liên tục, đứa thì đứng ngoài xem rồi bàn tán vô cùng xôm tụ. Nào là hôm nay lên được hạng gì, mua được trang phục nào mới, rồi rủ nhau tối nay mấy giờ "lên đồ" vào trận. Phải công nhận là bây giờ, từ các bé tiểu học cho đến học sinh cấp hai, cấp ba, ai ai cũng mê chơi game. Vậy tại sao thế giới ảo lại có sức hút kinh khủng với trẻ con tụi em đến thế?
Lý do đầu tiên và dễ thấy nhất là vì game bây giờ làm quá đẹp và cuốn. Đồ họa thì lung linh như thật, âm thanh sống động, lại còn có đủ các thể loại thử thách gay cấn. Khi vào game, tụi em được làm những điều mà ngoài đời không làm được, như hóa thân thành siêu anh hùng, đi lái xe, hay tự xây dựng thế giới riêng của mình. Mỗi lần thắng một trận hay mua được một món đồ xịn sau bao ngày tích góp, cảm giác vui sướng và tự hào vô cùng. Cái cảm giác đó khiến đứa nào cũng muốn chơi tiếp, chơi nữa để thể hiện bản thân với bạn bè.
Một lý do nữa mà em nghĩ ai cũng thấy, đó là vì tụi em... chẳng biết chơi gì khác. Lịch học bây giờ dày đặc từ sáng đến tối, hết học ở trường lại đi học thêm, bài tập về nhà lúc nào cũng ngập đầu. Sau những giờ quay cuồng với những con số và bài văn căng thẳng, game chính là cách giải trí nhanh và tiện nhất. Chỉ cần bật điện thoại lên là chơi được ngay. Hơn nữa, xung quanh nhà bây giờ toàn đường xá đông đúc, xe cộ nguy hiểm, chẳng còn những khoảng sân rộng hay bãi cỏ để rủ nhau chạy nhảy, đá bóng như ngày xưa nữa. Không có chỗ chơi ngoài trời, tụi em đành phải tìm niềm vui trên màn hình máy tính, điện thoại.
Thêm vào đó, nhiều khi bố mẹ cũng quá bận rộn với công việc. Đi làm cả ngày mệt mỏi, về nhà lại phải lo cơm nước, dọn dẹp, nên nhiều lúc bố mẹ muốn con cái ngồi yên một chỗ để rảnh tay làm việc. Cách nhanh nhất là đưa cho con chiếc điện thoại để con tự chơi. Cứ thế, thói quen dùng đồ công nghệ hình thành từ lúc nào không biết, và game trở thành "người bạn" thân thiết nhất của những đứa trẻ.
Thực ra, em nghĩ chơi game để giải tỏa áp lực sau giờ học không có gì là xấu cả. Thế nhưng, nếu mê game đến mức quên ăn quên ngủ, học hành sa sút và làm mắt bị cận thị thì lại rất nguy hiểm. Tụi em cần phải biết tự giác, cân bằng giữa việc học và chơi. Đồng thời, em cũng mong bố mẹ bớt chút thời gian rảnh để trò chuyện, đưa tụi em đi chơi ngoài trời nhiều hơn, có như vậy thì thế giới thực mới trở nên vui vẻ và hấp dẫn hơn thế giới ảo được.
I. Đọc hiểu
Câu 1a (0,5 điểm)
Theo văn bản, khi có được cuốn Sách Ước, nhân vật “tôi” dự định sẽ ước được sống một mình, không phải phụ thuộc vào ai, muốn làm gì và ở đâu cũng theo ý mình.
Câu 1b (0,75 điểm)
Hai chi tiết trên cho thấy sự thay đổi trong nhận thức của nhân vật “tôi”: ban đầu chữ A rất kiêu ngạo, cho rằng mình quan trọng nhất, luôn phải đứng đầu và muốn tách khỏi mọi người để sống riêng. Nhưng sau khi thật sự ở một mình trên trang sách trắng, chữ A nhận ra mình không thể tồn tại có ý nghĩa nếu thiếu các chữ khác. Qua đó, nhân vật hiểu được giá trị của sự gắn bó, đoàn kết và biết từ bỏ sự ích kỉ, tự cao của bản thân.
Câu 1c (0,75 điểm)
Các câu rút gọn:
- “Ức không chịu được.”
- “Phải bỏ đi thôi!”
Khôi phục:
- “Tôi ức không chịu được.”
- “Tôi phải bỏ đi thôi!”
Tác dụng:
Việc dùng câu rút gọn giúp câu văn ngắn gọn, tự nhiên; làm nổi bật tâm trạng bực tức, khó chịu, quyết định dứt khoát của nhân vật “tôi”; đồng thời khiến lời kể sinh động hơn.
Câu 1d (1,0 điểm)
Nếu tỉnh lại và gặp các bạn chữ khác, nhân vật “tôi” có thể nói:
“Các bạn ơi, mình xin lỗi vì đã quá kiêu ngạo và ích kỉ. Mình từng nghĩ chỉ cần có riêng mình là đủ, nhưng bây giờ mình hiểu rằng một chữ cái đứng một mình thì chẳng có ý nghĩa gì cả. Chỉ khi ở bên nhau chúng ta mới tạo thành tiếng nói, câu văn và những trang sách có ích. Mong các bạn tha thứ cho mình.”
Vì nhân vật đã nhận ra không ai có thể sống tách biệt hoàn toàn, mỗi người đều cần gắn bó với tập thể và biết tôn trọng nhau.
Câu 2 (khoảng 200 chữ)
Đoạn trích Cuộc phiêu lưu của những con chữ của Trần Hoài Dương gửi gắm một bài học ý nghĩa về giá trị của sự gắn bó trong cuộc sống. Qua hình ảnh chữ A, tác giả cho thấy một nhân vật ban đầu rất kiêu ngạo, luôn cho mình là quan trọng nhất và muốn sống tách biệt khỏi mọi người. Tuy nhiên, khi điều ước thành hiện thực, chữ A lại rơi vào cảm giác trống trải, cô đơn và nhận ra rằng bản thân không thể tạo nên ý nghĩa nếu đứng riêng lẻ. Từ đó, tác phẩm khẳng định mỗi cá nhân chỉ thật sự có giá trị khi biết hòa nhập với tập thể, đoàn kết và tôn trọng lẫn nhau. Đoạn trích còn hấp dẫn bởi nghệ thuật nhân hóa đặc sắc: các con chữ hiện lên như con người với suy nghĩ, cảm xúc và hành động rất sinh động. Việc lựa chọn ngôi kể thứ nhất giúp câu chuyện trở nên gần gũi, chân thực hơn. Cách xây dựng tình huống giàu tưởng tượng cũng khiến bài học trở nên tự nhiên, thú vị và dễ nhớ đối với người đọc.