Nguyễn Duy Khôi

Giới thiệu về bản thân

Chào mừng bạn đến với trang cá nhân của Nguyễn Duy Khôi
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)

Câu 1: Văn bản thuộc thể loại truyện ngắn.

 

Câu 2: Phương thức biểu đạt chính của văn bản là tự sự.

 

Câu 3: Câu văn “Khi anh gặp chị, thì đôi bên đã là cảnh xế muộn chợ chiều cả rồi, cũng dư dãi mà lấy nhau tự nhiên.” sử dụng phép so sánh để so sánh cuộc hôn nhân của anh Duyện và chị Duyện với “cảnh xế muộn chợ chiều.” Hình ảnh "xế muộn chợ chiều" gợi liên tưởng đến sự muộn màng, không sôi động, đầy thờ ơ và lặng lẽ, nhằm nhấn mạnh sự miễn cưỡng, thiếu hào hứng và sự chấp nhận lặng lẽ của hai con người nghèo khổ khi quyết định lấy nhau. Đây cũng là một cuộc hôn nhân của những con người ở tầng lớp dưới đáy xã hội, không xuất phát từ tình yêu mà là sự đồng cảm, cảm thấy “dư dãi” để đến với nhau.

 

Câu 4: Nội dung chính của văn bản là mô tả cuộc sống nghèo khó, khổ cực của gia đình anh Duyện, đặc biệt là cái chết thương tâm của bé Gái, con gái đầu lòng của anh. Tác giả đã khắc họa một cách sống động nỗi khổ, sự nghèo đói, bất hạnh đeo bám những người nông dân trong xã hội cũ, đặc biệt là những đứa trẻ vô tội như bé Gái, từ đó làm nổi bật sự đồng cảm sâu sắc với thân phận người dân nghèo.

 

Câu 5: Em ấn tượng nhất với chi tiết bé Gái trước khi chết vẫn ôm khư khư cái giỏ nhái. Hình ảnh này khiến em xúc động vì dù tuổi còn nhỏ và đang kiệt sức, bé Gái vẫn cố gắng giúp gia đình bằng công việc bắt nhái để kiếm cái ăn. Sự ra đi của em trong cảnh nghèo khó, đói khát là một lời tố cáo đanh thép về những bất công trong xã hội cũ, nơi những đứa trẻ nghèo phải chịu đựng khổ cực ngay từ khi còn bé.

Bạo lực gia đình là một hiện tượng khá phổ biến trong xã hội của chúng ta. Bạo lực tức là hành hung, dùng sức mạnh tay chân để trấn áp, khống chế và làm tổn hại đến sức khỏe cũng như tính mạng của những người thân trong gia đình.

Hành vi này thường xuất hiện ở người đàn ông. Trong một gia đình, đúng ra cả vợ và chồng đều phải bình đẳng trước pháp luật. Thế nhưng, nhiều gia đình, người chồng lại cho rằng mình là người vai trên, còn vợ là vai dưới và cứ thế người đàn ông ngang nhiên cho mình cái quyền có thể đánh, chửi vợ. Thật vô lí khi có những anh chồng đánh vợ chỉ vì cái lý do là anh ta đang say, không kiểm soát được hành vi của mình. Hay tàn nhẫn và đau đớn hơn là những ông chồng ham mê cờ bạc, hút chích, về nhà đánh đập vợ con để đòi tiền đốt vào những ván bài đen đỏ. Thật đau đớn và bất hạnh cho những gia đình nào đang rơi vào tình trạng như thế.

 

Bạo lực gia đình hàng ngày vẫn diễn ra ở đâu đó trong xã hội, làm thương tổn biết bao trái tim yếu mềm của phụ nữ và trẻ thơ, làm phá vỡ trật tự xã hội và gây ra những hậu quả khôn lường. Nạn nhân của bạo lực gia đình thường là những người yếu ớt, không có khả năng phản kháng, chống cự. Họ đang từng ngày bị hành hạ cả về thể xác lẫn tinh thần mà không thể nào tự giải thoát cho chính mình.

 

Vậy nguyên nhân của bạo lực gia đình do đâu mà thành? Đó là do tư tưởng trọng nam khinh nữ, đề cao chế độ nam quyền ở người đàn ông. Do sự nhẫn nhục, cam chịu và không có thái độ phản kháng của người phụ nữ nên hành vi này càng được sức tiếp diễn. Do sự thiếu hiểu biết cùng thói bạo lực của người chồng, do tình yêu của hai vợ chồng chưa thực sự đủ lớn để thấu hiểu và cảm thông cho nhau dẫn đến chỉ có cách giải quyết bằng bạo lực. Bạo lực gia đình đã gây ra những hậu quả nặng nề và đau khổ cho cá nhân, gia đình và xã hội.

Câu 1

Trong truyện ngắn "Nhà nghèo" của Tô Hoài, nhân vật bé Gái là hình ảnh tiêu biểu cho số phận trẻ em nghèo trong xã hội Việt Nam trước Cách mạng. Bé Gái hiện lên với vẻ ngây thơ, hồn nhiên nhưng lại chịu nhiều thiếu thốn và khổ cực. Em phải phụ giúp gia đình từ rất sớm, trải qua những công việc nặng nhọc mà đáng lẽ một đứa trẻ ở tuổi em không nên phải gánh vác. Tuy vậy, bé Gái vẫn giữ được sự trong sáng, lạc quan, luôn cố gắng tìm niềm vui trong cuộc sống. Điều này thể hiện ở sự kiên trì, nhẫn nại, và tinh thần lạc quan của em, dù phải đối diện với đói khổ và khó khăn. Nhân vật bé Gái không chỉ là hình ảnh của một em bé trong gia đình nghèo mà còn là lời lên án mạnh mẽ của tác giả đối với xã hội bất công, nơi trẻ em không được hưởng trọn vẹn tuổi thơ. Qua nhân vật này, Tô Hoài gửi gắm sự cảm thông và xót xa cho số phận những đứa trẻ nghèo, đồng thời khơi gợi lòng trắc ẩn trong mỗi con người, mong ước một xã hội tốt đẹp và công bằng hơn.