Nguyễn Mai Nhi

Giới thiệu về bản thân

Em thông minh xinh gái, nhưng ko phái mấy anh nhà giàu.#MightNhi
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)

ủa có gộp chung bộ sách hả....

hoi ko rp, bn này cte khi hỏi thăm mà, chắc mới mỗi HN đi hc thôi, chỗ mik lào cai chx đi

toi chọn nhảy xuống hồ hipshark nơi con cá mập ăn no r ngủ, ns ngủ tôi nhảy sang hồ khác:)

CÁNH DIỀU Ở ĐẦU LÀNG

Chiều hôm ấy, cánh đồng cỏ đầu làng xanh ngắt sau một trận mưa. Những giọt nước còn đọng trên ngọn cỏ, lấp lánh dưới ánh nắng cuối ngày. Xa xa, những đám mây trắng trôi chậm trên bầu trời, nom giống những con thuyền đang lênh đênh giữa biển.

Minh ôm con diều giấy chạy băng băng trên bãi cỏ.

Đó là con diều mà cậu đã tự làm suốt ba buổi chiều. Nó không đẹp nhất làng, nhưng với Minh, nó đặc biệt nhất. Hai nan tre được cậu vót thật mảnh, phần đuôi dài gần ba mét, còn giữa thân diều là hình một chú chim én đang dang rộng đôi cánh.

“Bay lên nào!”

Minh vừa chạy vừa hét.

Gió lập tức căng dây.

Con diều từ từ rời khỏi mặt đất, chao qua chao lại vài vòng rồi vút lên cao.

“Yeah!”

Minh cười toe.

Ở phía sau, cô bé Lan đang nhặt những bông cỏ may bỗng gọi lớn:

“Minh! Đừng chạy xa quá!”

“Biết rồi!”

Nhưng Minh chẳng nghe lời. Cậu cứ mải mê nhìn con diều đang bay mỗi lúc một cao.

Đúng lúc ấy, một cơn gió mạnh bất ngờ thổi tới.

Vù!

Con diều nghiêng sang trái.

Minh kéo dây.

Nó lại nghiêng sang phải.

Rồi trong một khoảnh khắc, sợi dây diều bị gió cuốn thẳng về phía hàng cột điện chạy dọc con đường đầu làng.

“Minh! Thả dây ra!”

Lan hét lên.

Nhưng đã muộn.

Phựt!

Con diều mắc vào dây điện.

Minh đứng sững.

Sợi dây diều căng lên, rung nhẹ trong gió.

Lan chạy tới, mặt tái đi.

“Đừng kéo! Điện nguy hiểm lắm!”

Minh nhìn con diều của mình mắc trên cao, tiếc đến mức muốn khóc.

“Nhưng... nếu không lấy thì mất mất.”

“Không được!”

Lan kéo tay Minh lùi lại.

Hai đứa đứng cách xa cột điện, không dám tiến thêm.

Một lúc sau, ông Bảy – người trông coi cánh đồng – từ xa đi tới. Nghe chuyện, ông nghiêm giọng:

“Các cháu làm đúng khi không trèo lên lấy. Dây điện không phải trò đùa.”

Minh cúi đầu.

“Cháu xin lỗi.”

Ông Bảy đang định gọi người lớn đến xử lý thì bỗng nghe thấy một tiếng động rất lạ.

Tách...

Tách...

Rồi một tiếng “rẹt” vang lên từ phía bụi cây bên kia cánh đồng.

Cả ba người cùng quay lại.

“Các cháu đứng yên ở đây!”

Ông Bảy bước nhanh về phía bụi cây.

Minh và Lan nhìn nhau.

Một phút sau, ông Bảy quay lại, trên tay cầm một chiếc hộp sắt cũ.

“Cái gì vậy ông?” Lan hỏi.

Ông không trả lời ngay.

Ông mở chiếc hộp.

Bên trong là một chiếc đồng hồ bỏ túi đã cũ, vài tấm ảnh bạc màu và một mảnh giấy.

Minh tò mò nhìn vào.

Trên mảnh giấy có một dòng chữ viết tay:

“Nếu một ngày cánh diều mắc trên dây điện, hãy tìm cây đa đầu làng.”

Minh và Lan đồng thanh:

“Hả?!”

Ông Bảy cũng ngạc nhiên.

“Ta sống ở làng này hơn năm mươi năm rồi mà chưa từng thấy cái hộp này.”

Câu chuyện lập tức trở nên kỳ lạ.

Ba người nhìn về phía cây đa cổ thụ ở đầu làng.

Nhưng lúc này trời đã gần tối.

Ông Bảy bảo hai đứa trẻ về nhà.

“Ngày mai chúng ta sẽ tìm hiểu.”

Minh nằm trên giường nhưng không tài nào ngủ được.

Câu nói trên mảnh giấy cứ lặp đi lặp lại trong đầu cậu.

Nếu một ngày cánh diều mắc trên dây điện...

Tại sao người viết lại biết chuyện đó?

Và tại sao phải tìm cây đa?

Sáng hôm sau, Minh và Lan chạy đến đầu làng từ rất sớm.

Cây đa cổ thụ đứng sừng sững bên con đường đất. Rễ cây ngoằn ngoèo như những con rắn khổng lồ bò trên mặt đất.

Hai đứa tìm quanh gốc cây.

Không có gì.

Lan thất vọng:

“Chắc chỉ là trò đùa thôi.”

Minh ngẩng lên.

Bỗng cậu nhìn thấy một dấu khắc nhỏ trên thân cây.

Hình một con chim én.

Giống hệt hình trên con diều của cậu.

“Lan! Nhìn này!”

Phía dưới hình con én có một khe nhỏ.

Minh lấy chiếc đồng hồ bỏ túi trong hộp sắt đặt vào.

Cạch!

Một tiếng động vang lên.

Một mảng vỏ cây bật ra.

Bên trong là một chiếc túi vải nhỏ.

Hai đứa trẻ hồi hộp mở ra.

Trong túi có một bức thư.

Lá thư kể về một cậu bé từng sống trong làng cách đây gần bốn mươi năm. Cậu bé ấy cũng rất thích thả diều. Một lần, con diều của cậu mắc vào đường dây điện. Vì muốn lấy lại con diều, cậu định trèo lên cột điện.

May mắn thay, ông nội của cậu đã kịp ngăn lại.

Sau sự việc đó, cậu bé đã viết lời nhắn và giấu lại dưới gốc cây đa với hy vọng một ngày nào đó có người tìm thấy.

Dòng cuối cùng của bức thư viết:

“Nếu bạn đang đọc những dòng này, có nghĩa là một cánh diều khác đã bay tới đây. Xin đừng để sự tò mò khiến bạn quên mất điều quan trọng nhất: có những thứ đẹp đẽ trên bầu trời nhưng không đáng để đánh đổi sự an toàn của mình.”

Minh im lặng rất lâu.

Cậu nhớ đến con diều đang mắc trên dây điện.

Nó vẫn còn ở đó.

Nhưng lần đầu tiên, Minh không còn thấy tiếc nữa.

Chiều hôm ấy, người lớn đến xử lý con diều một cách an toàn.

Con diều được lấy xuống.

Nó rách mất một góc.

Minh cầm nó trong tay, nhìn hình chú chim én đã nhàu nát.

Lan hỏi:

“Cậu còn muốn sửa không?”

Minh mỉm cười.

“Có.”

“Để thả tiếp à?”

“Không.”

Minh lấy một cây bút, viết lên mặt sau con diều một dòng chữ:

“Đừng để một cánh diều kéo bạn đến nơi nguy hiểm.”

Sau đó, cậu treo con diều lên bức tường trong phòng.

Vài ngày sau, Minh làm một con diều mới.

Lần này, cậu chọn bãi đất rộng phía sau làng, tránh xa đường điện, đường xe và những vật cản.

Con diều lại bay lên.

Cao hơn.

Xa hơn.

Và đẹp hơn.

Lan đứng bên cạnh cười:

“Thấy chưa? Vẫn có thể bay cao mà!”

Minh nhìn cánh diều giữa nền trời xanh.

“Ừ. Quan trọng là phải biết bay ở đâu.”

Gió thổi qua cánh đồng.

Con diều hình chú chim én chao nhẹ rồi vút lên.

Ở phía xa, cây đa đầu làng vẫn đứng đó, lặng lẽ nhìn theo.

Không ai biết rằng dưới gốc cây, một câu chuyện cũ vừa được đánh thức.

Và cũng không ai biết...

Có thể nhiều năm sau, sẽ lại có một đứa trẻ khác chạy trên đồng cỏ với một con diều trên tay.

Nhưng hy vọng rằng, trước khi cánh diều bay quá xa, đứa trẻ ấy sẽ nhớ đến câu chuyện về cánh diều mắc dây điện ở đầu làng.

Bởi đôi khi, một câu chuyện được kể lại không phải để khiến người ta sợ.

Mà để giúp một người nào đó kịp dừng lại trước khi quá muộn. (có tham khảo)

là 1 thói quen xấu nhằm chỉ hành động mách 1 việc lén lút, đem chuyện kể cho người thứ 3 nhằm gây mất đoàn kết tập thê,r chia rẽ tình cảm

nhìn icon là hơi đoán chat meo meo ạ. (sai thì xl ạ)

nếu bn muốn theo các địa hc ngoại ngữ thì nên thi chuyên anh ạ, thi xog vào 10 thì vào lớp 12 bn nên thi ielts để đạt đc điểm 10 khi thi đại học ạ!